Cái kết của kẻ ích kỷ

Cái kết của kẻ ích kỷ là sẽ không có một ai bên cạnh

Bạn được quản lý mọi thứ, bạn có hạnh phúc chăng?

Bạn làm đủ mọi thứ chỉ để đạt được những điều bạn muốn, đúng hay sai cũng mặc kệ. Thế bạn tự hào về điều đó chăng?

Bạn chỉ yêu bản thân mình, không quan tâm người xung quanh có gặp khó khăn hay không. Thế bạn vẫn được mệnh danh là yêu chăng ?

Sự hổ thẹn với tội lỗi bám theo thân mặc dù người khác không ai biết.

Việc đúng, sai, phải, trái nên ý thức được trong từng khoảnh khắc, từng hơi thở.

Kẻ xấu được mệnh danh là xấu bởi làm điều xấu mà không có sự hổ thẹn.

Tới khi biết rằng làm điều xấu rồi vẫn không ý thức được, không sợ tội lỗi.

Đấy chính là cội nguồn của kẻ xấu.

Suy nghĩ không thông, không nhận thức được, đắm chìm mình trong việc làm điều xấu từ lần này tới lần khác và lâu dần trở thành thói quen.

Làm điều xấu đó mỗi ngày, ngày này qua ngày khác khiến tâm tăm tối, mất đi sự xấu hổ.

Nó cắm sâu vào gốc rễ rồi hình thành thói quen bẩm sinh, không thay đổi được.

Bởi bản thân không muốn thay đổi, không muốn sửa chữa.

Người quen làm điều xấu thường xuyên:

Sẽ thấy rằng việc tốt rất khó để mà làm được, kết quả nhận được cũng phải chờ thời gian rất lâu.

Nó khác xa với việc tự làm theo ý mình, theo sự ham muốn của lòng người. Nó đem lại kết quả nhanh chóng, trước mắt, theo ý muốn.

Đừng làm điều xấu.

Tạo nghiệp cho chính bản thân mình cũng tội lỗi không ít.

Kiếp này, chỉ một kiếp thôi… nó đã khổ đau chưa đủ hay sao.

Cớ sao ta phải tạo nghiệp, tạo chướng không hồi kết.

Tại sao phải kết hận, oán thù không chịu tha thứ.

Buông bỏ giúp tâm ta tự do, tự tại.

Tâm bạn khổ đau không ai hay, không ai biết.

Tôi cũng không hay, không biết… chỉ bản thân bạn thôi là người hiểu rõ nhất.

Nguồn: dịch từ trên mạng
Previous Post Next Post