Hạnh phúc từ những điều bình dị nhất chính là "Hạnh phúc đích thực và bình yên nhất".

 "Hạnh phúc đích thực và bình yên nhất".

Bởi ngày xưa khi còn bé đã từng rất khổ,

Nên khi lớn lên nó luôn mong muốn được sống trong một xã hội của những con người giàu sang, tốt đẹp mà người ta cho là "tầng lớp thượng lưu".

Đến tuổi trung niên,

Nó cũng có cơ hội hòa nhập vào một xã hội mà mọi người hay gọi là "tầng lớp thượng lưu" ấy.

Nhưng nó lại cảm thấy rằng, việc tìm kiếm những điều tốt đẹp trong xã hội này mà mọi người cho là tốt ấy rất khó khăn và hiếm khi bắt gặp.

Thay vào đó những gì nó thấy được trong xã hội đó chính là đầy rẫy sự ganh tị, so sánh, chia bè rẽ cánh, phân chia đảng phái, bôi nhọ nhau...trao cho nhau những câu chúc tụng, không chút gì gọi là thành tâm cả.

Mọi thứ nó như trái ngược với cái suy nghĩ ban đầu của nó ngày còn bé.

Đủ thứ, đủ chuyện trong đó khiến nó nhận ra rằng,

Cuộc sống của nó không phù hợp với cái xã hội như thế này.

Nó đã sai khi còn trẻ nó đã không nhận thấy được hạnh phúc từ những gì xung quanh nó, những điều rất đỗi bình thường nhất.

Mà lúc nào cũng cố với kiếm tìm những thứ mà bản thân mình thiếu thốn, không có.

Chưa bao giờ nhìn thấy được những gì mà chính ta đang có,

Đó là sự thật và tốt nhất.

Sinh, lão, bệnh, tử.

Dù nghèo khó đến đâu.

Dù giàu có bao nhiêu đi chăng nữa.

Tất cả chúng ta đều phải trải qua nó và không một ai có thể trốn khỏi cái vòng luân hồi ấy.

Hạnh phúc với những điều bình thường nhất là "Hạnh phúc đích thực và bình yên nhất".

Tìm kiếm những điều tốt đẹp còn sót lại, đôi khi nó có thể tạo ra hạnh phúc nhiều hơn những gì ta đang cố gắng tìm kiếm đấy.

Previous Post Next Post